Rate this post

Chào những bạn đến với VSBG – Lớp học viên lý trang bị kỹ năng và kỹ năng vào đời

ngày hôm nay, toàn bộ chúng ta sẽ cùng nhau tìm hiểu về 📗 EM SƯỚNG Q.UÁ CÔ ƠI – TRUYỆN 15+ học viên – Truyện 18+ hay – Truyện 18+, Truyện Người lớn, Tâm sự thầm kín này bạn nhé.

Lưu ý:

tin tức về y tế, sức mạnh, thông tin thuốc được san sẻ từ nhiều thành viên. shop chúng tôi không chịu trách nát nhiệm về nội dung san sẻ trên

Đừng Bỏ Lỡ

Mở tài khoản ByBit nhận ngay 600$

Em sướng quá cô ơi – truyện 15+ học viên

Đọc truyện 15+ học viên tuyển chọn có phim hay em sướng quá cô ơi…Cô vẫn không nói gì, chiếc miệng kỳ diệu của cô vẫn tiếp tục bú nút cặc tôi, thằng nhỏ bỏng tí từ từ cương cứng lại khởi đầu lấy lại phong độ như hồi trước…

[googleads]

Đọc truyện 15+ học viên em sướng quá cô ơi.

Tùng… Tùng… Tùng…

Tiếng trống trường vang lên báo hiệu giờ tan học. Ngôi trường P.hước Bình 2 chợt bỗng náo nhộn hẳn lên, đâu này đã nghe tiếng cười đùa của mìnhc viên những lớp. Náo nhiệt nhất là lớp tôi, chỉ nằm những cách căn phòng hiệu trưởng vài ba căn phòng. Tiếng nói lanh lảnh của những bạn nữ huyên huyên:

– Hoan hô …hết giờ Sinh rồi … hoan hô …

Số là ngày ngày ngày hôm nay giờ Sinh của lớp tôi cô Duyên giảng bài về khung hình con người và lại là …khung hình của phụ nữ, chuyên đề triệu tập nhiều phần về thành phần sinh dục của phụ nữ. Tôi có để ý rằng hầu như toàn bộ tụi phụ nữ đều gục mặt xuống bàn, mắc cỡ không đủ can đảm nhìn lên bảng nhưng bọn chúng thì đang nỗ lực nỗ lực lắng nghe từng lời giảng của cô Duyên. Bọn nữ sinh mắc cỡ là phải thôi, chỉ vì cô đang nói về thành phần “đi đái” của phụ nữ mà, có lẽ rằng bọn chúng bị gãi trúng chỗ “đái” cho nên vì thế cả bọn không hẹn mà cùng nhau rủ gục mặt xuống bàn, cứ y như thể bọn chúng hiện giờ đang bị hình phạt cấm nhìn lên bảng vậy.

Khác với bọn phụ nữ là nửa lớp số nam nhi còn sót lại, tụi nào thì cũng nhiệt huyết, mặt mày hớn hở đều để ý nhìn lên bảng nghe giảng như vẻ là rất siêng chỉ chỉ nghe cô giáo giảng bài vậy, duy có thằng Nam, tính nó vốn rụt rè như phụ nữ ủng hộ phụ nữ hay sao đó cho nên vì thế nó cũng gục mặt xuống bàn. Ấy mới chết chứ, cái thằng quỷ này trời sinh nó ra làm nam nhi mà nó ủng hộ phụ nữ thấy thương. Chả mấy khi cô Duyên thấy những học trò nam của lớp tôi lại ngoan, nghe giảng bài như vậy, trong cả thằng Minh, vốn dĩ học rất dở, mê chơi vậy mà cô giáo giảng bài về “chim” là hắn cứ dán mắt vào bảng đen mới lạ chứ.

Lớp học vỡ lòng về khung hình con người, cô Duyên không dạy kỹ mấy, tôi thích nhìn vào cái hình bầu dục cô vẽ trên bảng mà cô gọi đó là “thành phần sinh dục”, nhưng tôi biết người ta thường gọi là “lồn” thì mới trọn vẹn có thể thấy thích thích làm thế nào. Tôi để ý từng lời cô giảng như thể …cái này gọi là tử cung, cái kia gọi là mồng đốc, cái nọ gọi là âm hạch, âm đạo, vân vân và vân vân …Tôi chưa “hiểu thấu” hết những hiệu suất cao của từng thành phần phụ nữ mà hỡi ôi, tiếng trống trường khốn nạn đã ngang nhiên nhiên cắt đứt dòng tư tưởng của tôi, sự quyên tâm và để ý đến tột độ của tôi …đến độ cặc tôi đã đứng lên chào cờ lúc nào mà tôi không hề hay biết.

Tiếng trống tan học đã dứt rồi nhưng tôi vẫn ngồi trơ trơ để ý nhìn lên bảng nhưng đầu óc tôi dường như đang đi vào tận cái lồn to vẽ bằng phấn thám hiểm. Thấy tôi không hô cho lớp chào cô ra về, cô khẽ gọi:

– Tuấn ! Em làm gì vậy ?

– Dạ …thưa cô … Tôi như vừa chợt tỉnh giấc chiêm bao trở về với thực tại.

– Dạ …thưa cô gọi em ?

– Ừ … cô gọi em đó, hết giờ học rồi còn ngồi đó ngẩn ngơ à ? Cô giáo hỏi.

– Dạ … em để ý quá … Nghiêm !

Cả lớp nghe lời tôi cùng đứng lên chào cô ra về … Thật ngượng, tôi đứng mà nép nép, ráng ịn sát con cặc vào cái bàn cuối lớp kẻo đứa khác trông thấy thì quê quá. Cả lớp đã ra về, nhưng cô còn nán ở lại dường như đang ghi lời phê bình vào sổ, tôi lật đật đi khép nép bước lên thưa với cô:

– Thưa cô …

– Gì đó Tuấn ? Cô dừng viết quay sang hỏi tôi.

– Cô ơi … sao bài giảng ngày ngày hôm nay em không hiểu biết nhiều biết cho lắm… Cô có giờ rảnh không cô ? Em muốn được cô giảng lại chút chút.

Cô Duyên cười mỉm, hai con mắt đa tình khẽ bảo:

– Cái gì em không hiểu biết nhiều biết? trọn vẹn có thể hỏi cô giờ đây.

– Dạ … Tử cung …đó cô …em hông hiểu.

Khẽ cười mỉm, cô bảo:

– Tối nay là thứ 6, em có làm gì không? Nếu không thì mang tập tới phòng cô lúc 7 giờ, cô sẽ chỉ thêm.

– Dạ …7 giờ hả cô.

– Ừ …phải …7 giờ …cổng trường lúc đó chưa khoá, em chứng tỏ và xác định trọn vẹn có thể vào. Nhớ đó.

– Dạ … em cám ơn cô.

Tôi mừng vô hạn vì được cô đồng ý. Vui quá tôi quay trở về bàn mà không để ý là cô Duyên đang nhìn phía dưới của tôi đang độn ra một cục cứng ngắc. Cô lắc đầu khẽ cười, thầm bảo: “Eo ơi …thằng Tuấn này mới học có lớp 9 mà cặc to quá chừng.”

Đúng 7 giờ tối tôi đã xuất hiện trước cổng trường, tôi đẩy nhẹ cánh cổng sắt của trường hé mở và dắt chiếc xe đạp điện đi vào. Dường như bác bảo vệ không tồn tại ở trong phòng bảo vệ cạnh cổng trường hay sao ấy mà tôi thấy đèn tối thui, tôi nghĩ chắc là ngày ngày hôm nay thứ 6, bác về với mái ấm mái ấm gia đình rồi.

Dắt lẹ chiếc xe về khu vực dành để xe cho giáo viên, tôi thận trọng khoá chiếc xe đạp điện lại rồi cầm cuốn tập Sinh học thoăn thoắt bước về phía phòng cô.

Cảnh đêm sân trường vắng hoe không một bóng người, tôi dáo dác nhìn quanh mà sao thấy mình giống ăn trộm quá. Cũng may là không tồn tại ai, chứ không họ ngỡ tôi là trộm đêm chắc lấy cây rượt tôi quá.

Cô Duyên trong năm này ngoài 30 tuổi. Cô không đẹp lắm, nhưng được cái rất thuận tiện nhìn, thêm vào hai con mắt đa tình quyến rũ của cô, nếu ai lỡ bị cô liếc dọc một chiếc thì có lẽ rằng sẽ không còn hề lúc nào quên được nụ cười bí hiểm, đầy vẻ gợi tình của cô. Tôi được biết cô đã ly dị hơn một trong năm này và sống độc thân, tới nay vẫn chưa bước thêm bước nữa. Rất nhiều lần mọi khi nhìn để ý vào mắt cô nghe cô giảng bài, tôi dường như bị thôi miên bởi cặp mắt huyền diệu đó. Bước lại thật gần cánh cửa phòng của cô, tôi để ý đèn trong còn bật sáng, nhẹ tay tôi gõ cửa.

Cốc …cốc …cốc…

– Cô ơi …cô ơi …

– …Ơi … tới liền. Em chờ cô tí nha! Tiếng cô từ bên trong vọng ra.

Cánh cửa bật mở. Cô xuất hiện trong bộ đồ ngủ mỏng manh dính te màu hồng nhạt, chứng tỏ và xác định trọn vẹn có thể nhìn xuyên thấy cả đôi nhũ hoa thật cân đối, cô chỉ mặc chiếc quần xì líp màu trăng trắng ao ảo khuất sau bộ đồ ngủ mong manh đầy khiêu gợi. Thấy tôi nhìn để ý, cô mỉm cười:

– Tuấn, em vào đi.

Tôi khẽ “dạ” một tiếng nhỏ xộc vào phòng cô. P.hòng cô nàng lắm, nhìn quanh chỉ thấy đầy 2m vuông bề ngang và khoảng chừng 5m vuông bề dài.

– Em ngồi trên giường đi!

Tôi “dạ” nữa, và bước tới nơi mà cô gọi là giường và ngồi xuống từ từ. Tôi sợ là thân hình to con của tôi sẽ làm gãy chiếc “giường” của cô mất.

tài chính lúc bấy giờ không khá lắm, lương bổng giáo viên thì ít. Nhà cô trên Sài Thành khá xa, nếu phải đạp xe lên đạp xe xuống thì khá cực cho cô, vì thế nhà trường có một khu nhà tập thể dành riêng cho giáo viên không tiện đi về xa thì ở lại. Căn phòng cô nàng thế, nhưng cũng đủ làm cho cô dựng được một chiếc bàn nho nhỏ để chấm bài, một chiếc lu gạo nho nhỏ và một trong những trong những đồ lặt vặt. Chỗ cô ngủ được tạo thành là vì 2 cái bục giảng nhập lại và phía trên có một tấm nệm khá cũ nhưng tươm tất Gọn gàng, chỗ ấy đó là nơi cô gọi là “giường”. Thấy môi trường thiên nhiên sống đời thường cô hơi chật vật, lòng tôi không khỏi xốn xang. Thầy cô họ tốt và yêu nghề là như vậy đó, lương tháng ít, chỗ ở tồi thế mà người ta cũng vui vẻ đồng ý sống để thao tác và đào tạo và huấn luyện và giảng dạy thế hệ shop chúng tôi nên người. Tôi tự hứa với chính mình rằng “Cô ơi, mai này em giàu sang tiền, chứng tỏ và xác định rằng em sẽ xây dựng cho trường một khu tập thể to nhiều hơn nữa, khá khá đầy đủ tiện nghi hơn cho cô nha cô ơi.”

Thấy tôi nhìn quanh quan sát mà thẫn thờ, cô mỉm cười hỏi:

– Tuấn làm gì mà mà ra vẻ đăm chiêu vậy em?

Tôi không vấn đáp ngay mà hỏi lại:

– Dạ …cô sống ở đây quen không cô ? Em thấy một mình cô mà ở kiểu này chật vật quá cô hả?

– Mới đầu thì đâu có quen đâu em, nhưng riết rồi cũng quen thôi em.

– Dạ… Sao cô không về trên Sài Thành ở có khoẻ hơn không.

Tôi hình như hỏi một câu khá thừa trong lúc tôi biết mái ấm mái ấm gia đình cô trên Sài Thành thì cũng không được khá cho mấy, chứ nếu khá, có lẽ rằng cô đã có xe tay ga, sáng đi chiều về rồi, đâu cần ở lại làm chi cái chỗ khỉ ho cò gáy như vậy này. Cô bước tới ngồi cạnh tôi, tôi cảm nhận được hơi ấm từ khung hình của cô truyền qua tôi. Tôi có chút thẹn, làm bộ hỏi tiếp:

– Sao ở đây vắng quá cô hả? Mấy thầy cô khác đâu rồi cô ?

– Họ về nhà hết rồi em, ở đây thì chỉ có mức giáo viên ở xa thì ở lại, nhưng được nghỉ vào buổi tối thời hạn vào buổi tối thời điểm cuối tuần như vầy thì họ cũng nỗ lực nỗ lực về ngay chiều thứ 6 rồi. Lẽ ra ngày ngày hôm nay cô cũng về Sài Thành nhưng ngày ngày hôm nay cô mệt quá, thấy không khoẻ nên không về, sẵn em cần cô giảng bài thì …

Cô ngắt lời tạm ngưng khẽ bảo:

– Cô mệt quá, Tuấn đấm bóp giùm cô chút nha.

Nguồn tổng hợpUSDUSD